Wednesday, August 3, 2022

Trần Mộng Tú: SAY

 



Em vừa uống xong ly rượu

mặt em đỏ như mặt trời

tim em mặt trăng òa vỡ

bàn tay em như cành hoa

nở những đóa hoa sao nhỏ

 

Em đi bằng những ngón chân

mà sao không chạm mặt đất

nghê thường múa khúc dọc ngang

em bay vào vùng huyễn hoặc

vứt áo lạnh vào góc phòng

chiếc khăn thả rơi trên đất

em thả em vào câu thơ

không làm sao ra được nữa

 

Này anh, bàn tay đâu nhỉ

cho em mượn nắm được không

ngụm rượu chiều nay rót xuống

cho dòng sông thêm mênh mông

 

Em đỏ hay là rượu đỏ

em say hay rượu say em

cả dòng sông cũng túy lúy

cứ đòi nắm lấy tay em

chao ôi dòng sông say rượu

dắt tay em đi tìm anh

thế nào cả hai cũng lạc

 Vì tình yêu ở khúc quành.

 


 Drunk

 I just had a goblet of wine

my face got crimson like the sun

my heart the exploding moon

my hand a sprig of flowers

blossoming into tiny stars

 

I walked on tiptoe, somehow

I felt I did not touch the earth

I danced the Rainbow Skirt

backward, forward, sideways

and flew into the land of phantasmagory

I tossed my coat to the corner

and dropped my scarf on the floor

then let myself drifted along a stream of verse

and of it found no way out

 

Was I red or the wine red

was I drunk from wine, or wine infatuated with me

the river, too, being dead drunk

insisted on holding me

O my! the drunken river grasped my hand

leading me in search of you

we both will sure get astray

 

As love lies where the river winds.

 (Translated by Phạm Trọng Lệ, Virginia 6/12/08)

 

[Thế Kỷ 21, số 231, tháng bảy, 2008, trang 51]

 

 

 

 

Tuesday, August 2, 2022

Trần Mộng Tú: Sợi Ngắn Sợi Dài

 Joe ngắm nghía mình trong gương, hai tháng rồi anh không cắt tóc, tóc bắt đầu mọc qua mang tai anh, làm anh hơi khó chịu. Nhìn vào gương anh thấy một chàng Joe khang khác, cũng đẹp trai đấy chứ! Anh mỉm cười với gương. Cô bạn gái Anna của anh bắt đầu để ý và hối anh đi cắt tóc, cô không thích một “anh Bồ” tóc dài, trông không có nam tính chút nào.

 - Anh đi cắt tóc đi, tóc anh coi bộ mất trật tự rồi.

 Anh chỉ mỉm cười, lắc lắc cái đầu mình nói:

 - Anh thấy cũng đẹp đấy chứ, anh nghĩ không cần cắt đâu.

 Hai người bắt đầu tranh cãi về kiểu tóc mới của anh. Anna cho rằng, đàn ông con trai thì nên cắt tóc ngắn, tóc dài để cho phụ nữ. Hai bên không ai chịu nhường ai. Cuối cùng Anna nói:

 - Anh muốn để tóc dài tùy anh, tôi đi kiếm người “Bồ” khác, tôi không thích đàn ông để tóc dài. Tôi cho anh hai tuần suy nghĩ, tùy anh quyết định.

 Joe ngẩn người ra vì quyết định của bạn gái. Ô hay, tóc dài hay tóc ngắn thì sao, miễn anh vẫn là một “Người Tình tử tế” vẫn yêu cô, anh đâu có thay đổi tính tình gì, dù tóc anh dài hay ngắn.

 Nhưng Anna không chịu, cô không muốn bạn bè cô nhìn anh với ánh mắt có chút ngạc nhiên.

 Mỗi lần gặp nhau, tóc Joe lại dài hơn một chút và tình cảm của hai người hình như “ngắn lại” một chút. Cuối cùng khi tóc Joe qua khỏi mang tai thì họ chia tay. Joe không chịu cắt tóc và Anna cũng nhất định không chấp nhận có một anh Bồ tóc dài.

 Chia tay cả hai cùng buồn vì từ hơn hai năm trước yêu nhau, cả hai người đều được bạn bè coi như một “Cặp đôi hoàn hảo” vì tính tình họ rất hòa hợp, chiều thuận nhau gần như trên nhiều khía cạnh đời sống. Một đám cưới đã đôi lần được cả hai cùng phác họa ra.

 Joe rất buồn, nhưng anh đã nhất định để tóc dài lúc này. Hơn bao giờ hết anh yêu mái tóc của mình và mong nó càng dài càng đẹp.

 Anna chia tay với bạn trai, nhưng cô vẫn âm thầm theo dõi mái tóc vô tổ chức trên cái đầu người đàn ông mình yêu. Thỉnh thoảng cô lại nói một mình: Không lẽ anh ta lại yêu cái kiểu tóc thời thượng này trên cả tình yêu của mình? Điều này khiến cô tự ái, không thèm để ý nữa. Cô đi tìm một người bạn trai có mái tóc thật ngắn như tóc của mấy người trong quân đội. Nhưng cũng chỉ một thời gian ngắn rồi chia tay. Cô khám phá ra là không thể chỉ yêu qua mái tóc được, còn phải phụ thuộc vào nhiều điều kiện khác, và những điều kiện khác thì không ai hợp và đủ tiêu chuẩn với cô bằng Joe.

 Cô không gặp anh nhưng vẫn theo dõi anh, và cô thấy mái tóc của anh sau hơn một năm nó đã dài quá vai anh rồi. Anh cột nó lại bằng một sợi thung và vẫn đi làm. Cũng may là công việc của anh chỉ làm trong văn phòng, anh không phải đi giao dịch với bên ngoài nên đầu tóc của anh không có gì trở ngại cho giao tế cả.

 Còn Joe, anh để tóc dài và anh biết là người yêu của anh rời xa anh vì cái đầu tóc này, nhưng anh không chiều theo nàng được.

 Trên đời anh có một người phụ nữ khác anh còn yêu hơn cả mối tình của mình.

 Sau hơn hai năm, tóc xuống ngang lưng, Joe biết là đến lúc cắt được rồi. Anh nghĩ đến Anna và muốn cô đi với anh tới nơi cắt tóc. Anh cầm điện thoại lên:

 - Alo, Anna, anh đây, em có muốn đi cùng anh đến nơi cắt tóc không?

 Một phút im lặng ở đầu giây bên kia. Anh kiên nhẫn chờ. Cuối cùng tiếng Anna cất lên, nhỏ nhưng rất rõ:

 - Em đến ngay.

 Anna biết là Joe yêu mình nhiều lắm, cuối cùng thì anh cũng phải theo ý mình. Cô ra xe phóng ngay tới nhà Joe.

 Joe đã ra xe chờ sẵn trước cửa nhà mình. Anh đón cô sang xe mình và đưa cô tới một nơi chuyên môn làm tóc giả.

 Joe đã phải trả một số tiền khá đắt để thuê họ lấy tóc mình làm mái tóc mới cho một phụ nữ.

 Anna đứng im nhìn người ta cắt tóc Joe, và nghe Joe nói chậm rãi:

 - “Mẹ anh bị ung thư óc và “Hóa trị” đã làm bà rụng đến sợi tóc cuối cùng. Anh là một trong sáu người con của bà, và anh luôn luôn cứ nghĩ trong đầu là Mẹ yêu mình nhất. Mái tóc này Mẹ cho anh từ thuở mới sanh thì bây giờ anh phải chia xẻ lại cho bà.”

 Anna không nói được lời nào, nước mắt cô ràn rụa.

 Joe cũng biết là Anna rất yêu anh, cô sẽ yêu anh hơn nữa, khi cô biết anh để tóc dài cho Mẹ anh, cô chắc sẽ không còn so đo “Sợi Ngắn, Sợi Dài” nữa.


Trần Mộng Tú 

Phóng tác theo bản tin của today.com :
Man Shaves Head to Make Wig For Mom with Brain Tumor

Sunday, July 10, 2022

Gửi Một Người Bỏ Đi


  (Bùi Bích Hà -Mất 1 năm)

 

Một năm rồi đấy, thời gian đi nhanh lắm, nhất là với những người chịu cảnh mất nhau trong đời sống. Em không thể nghĩ ra cả năm nay chúng ta không gọi nhau, không nghe thấy tiếng nhau, không gửi tin nhắn cho nhau. Chuyện này quả thật quá khó khăn cho cả chị và em. Chị bây giờ chỉ là “hồn sương bóng quế” còn em vẫn đặt trong đầu những câu hỏi “Tại sao” rất ngu ngơ. Cuối cùng chỉ là những giọt lệ rơi xuống ly cà phê buổi sáng, giọt nước mắt trên lưng bàn tay mỗi lần đi bộ buổi chiều, là khoảng trống mênh mông mỗi lần đứng trên sân thượng nhìn xuống cái hồ trước nhà.

Em nhớ chị nhiều lắm và em hồn nhiên tin là dù ở nơi đâu chị cũng rất nhớ em.

 

 Nhật Nguyệt

 

Người đi không hề quay đầu lại

gió thổi lá vàng bay thật xa

mình tôi trơ vơ quãng đường vắng

nhật, nguyệt nào đứng giữa hai ta.

 

 Chênh Vênh

 

Một năm không gặp mặt

Một năm không gọi tên

Một năm thư không nhắn

Chênh vênh giữa nhớ quên.

 

 Chiều Ơi!

 

Bước từng bước từng bước

Buổi chiều, buổi chiều ơi!

Tiếng ai cười khúc khích

Ngoảnh đầu chiếc lá rơi.

 

Nằm Mơ

 

Gặp nhau ở trong mơ

Hai ta cùng tay nắm

Bước ra khỏi giấc mơ

Em nắm lấy tay mình.

 

 Vũng Nước Buồn

 

Hôm đó chị bỏ đi

Em ngỡ chị quay lại

Nào ngờ chị như mưa

Để lại vũng nước buồn.

 

 Hoa Mộc Liên

 

Tháng bẩy hoa Mộc Liên

Nở thơm dưới mái nhà

Chị không còn gọi nữa

Để chia mùi hương xa

 

Em không còn gọi nữa

Rụng rồi… một đóa hoa.

 

 Tháng Bảy

 

Tháng Bảy ai ngồi nhớ ai

Câu thơ giọt lệ có dài như nhau

Tháng bẩy sợi tóc cũng đau

Lược nào gỡ được nỗi sầu chẻ hai

Tháng bẩy nắng cũng thở dài

Rụng bông hoa trắng rát vai áo người

Tháng bẩy đi tìm tiếng cười

Nghe trong viên sỏi tiếng cười vỡ tan.

 

 Áo và Thơ

 

Chiếc áo em tặng chị

Ai đang mặc bây giờ

Có cho tay vào túi

Tìm ra được bài Thơ

 

Bài Thơ gửi hôm đó

Chị đã kịp đọc chưa

Hay vẫn còn trong túi

Áo đã bị đem cho

 

Áo trên vai người lạ

Hơi chị còn vương hương

Bài Thơ chắc đang khóc

Khói nhang nào còn thơm

 

Bài Thơ và chiếc áo

Đã bị lấy đi xa

Nhưng trên ngực của chị

Thơ cài một nhánh hoa.

 

tmt      -         Tháng 7-14-2022

 

 

Thursday, June 16, 2022

Giọt Lệ Trong Vườn

Tháng sáu

Chim Dark Eyed Junko

rủ nhau về vườn cũ

Con trống lưng màu nâu

bụng màu trắng

hai mắt đen

Chao ôi là quyến rũ

Con mái mầu nâu nhạt toàn thân

trừ cặp mắt đen lấp lánh

Cây Mộc Lan bắt đầu ra nụ

những chiếc búp hoa đầy hứa hẹn một mùa hương

Cái máng cho chim ăn

treo trên cành hoa

đong đưa theo gió

những hạt kê rơi xuống

sân gạch Tầu đỏ au

 Đôi chim rủ nhau bay sà xuống

ríu rít tìm những hạt kê trên sân gạch

 Nhưng chim mái

hình như không mổ hạt nào

nó đứng đợi

tình nhân cung phụng

 Nó nghiêng đầu

nhẩy rất dịu dàng

kêu rất khẽ

tiếng ngọt ngào nhắc bạn

 Con chim trống

biết công việc của mình

thỉnh thoảng nhẩy về phía bạn tình

hai con chim đối mỏ vào nhau

chúng vừa hôn nhau vừa chia nhau một hạt kê

 Mùa tình yêu trong vườn

đã trở về

Người đàn bà trong cửa kính nhìn ra

mắt rưng rưng lệ.

  

tmt-6/2022

 

Tuesday, May 17, 2022

ĐỢI / tmt dịch thơ Rumi


Ta đợi người ở đây

Phá vỡ niềm im lặng

Ta đợi người ở đây

Rung hồn người thức dậy

Ta đợi người ở đây

Đánh thức tình yêu này

 (tmt dịch)




Friday, March 18, 2022

Phụ Nữ và Chiến Tranh

Người đàn bà thức dậy sáng nay

đứng trước gương soi mình rất lạ

 hai con mắt của người Mẹ Ukraine

chăm chăm nhìn mình

trên gò má nhăn nheo

đằm đìa lệ

 Dưới làn áo ngủ mong manh

cặp nhũ hoa nàng

cặp nhũ hoa của người mẹ Ukraine

đang cho con bú

bây giờ bầm màu máu

cặp nhũ hoa của nàng

người chồng hay ví là cặp bồ câu

bây giờ nổ tung từng mảnh

Người đàn bà thức dậy sáng nay

nhìn xuống hai tay mình rất lạ

những ngón tay như đã rơi mất cả

hai cánh tay đã bay đi xa

những mảnh đạn bầy gọn gàng

trên ngực

trên ngực của chàng

nàng bật gọi tên

người chồng vắng mặt

Tiếng pháo kích vọng vào buồng

chiếc giường đựng đầy mảnh bom

chiếc áo ngủ phât phơ bay

những chiếc lông trên cặp cánh bồ câu của chàng

đầy máu

Ôi thế giới an bình

hãy khóc bằng mắt của những người phụ nữ Ukraine

bằng mắt những bà mẹ mất con

bằng mắt những người vợ mất chồng

bằng mắt những người yêu nhau

đã mất nhau.

 

tmt-Tháng 3-14-2022

 

Saturday, January 22, 2022

Monday, January 17, 2022

Dặn Dò

  (Chị Yến dặn anh Minh)

                                        

Anh nên tập nấu ăn

nếu một mai em mất

anh không còn lúng túng

luộc trứng phải làm sao

 chai dầu lọ nước mắm

biết em cất chỗ nào

anh đừng vào kệ sách

tìm hộp muối ở đâu

 anh cố nhớ không nên

vừa nấu ăn vừa đọc

cọng rau sẽ nát nhừ

con cá co mình khóc

 

cũng đừng quá lơ mơ

vừa nấu ăn vừa viết

nồi cơm quên bấm điện

đến bữa gạo vẫn cười

 

Anh nên tập nấu ăn

làm thân từng góc bếp

nói chuyện với chảo, nồi

bát đĩa như bạn thiết

 

Đây này đôi đũa bếp

anh cúi xuống mà xem

hai chiếc đũa khéo léo

sẽ thay bàn tay em

 

Có bối rối một chút

nhưng rồi sẽ tạm yên

 Nhưng nhỡ anh đi trước

em thật sự chơi vơi

nắng mưa sẽ rối bời

bếp sẽ se ngọn lửa

và hai bàn tay em

không còn ngoan khéo nữa

 Chỉ còn lại một em

trong những ngày tháng lạ

và mấy chục năm trời

theo anh trôi tất cả

chỉ còn lại một em

nghe lá khô xào xạc

chỉ còn lại một em

 Một người già ngơ ngác.

 

tmt

Tháng 8/14/2018