Thursday, June 16, 2022

Giọt Lệ Trong Vườn

Tháng sáu

Chim Dark Eyed Junko

rủ nhau về vườn cũ

Con trống lưng màu nâu

bụng màu trắng

hai mắt đen

Chao ôi là quyến rũ

Con mái mầu nâu nhạt toàn thân

trừ cặp mắt đen lấp lánh

Cây Mộc Lan bắt đầu ra nụ

những chiếc búp hoa đầy hứa hẹn một mùa hương

Cái máng cho chim ăn

treo trên cành hoa

đong đưa theo gió

những hạt kê rơi xuống

sân gạch Tầu đỏ au

 Đôi chim rủ nhau bay sà xuống

ríu rít tìm những hạt kê trên sân gạch

 Nhưng chim mái

hình như không mổ hạt nào

nó đứng đợi

tình nhân cung phụng

 Nó nghiêng đầu

nhẩy rất dịu dàng

kêu rất khẽ

tiếng ngọt ngào nhắc bạn

 Con chim trống

biết công việc của mình

thỉnh thoảng nhẩy về phía bạn tình

hai con chim đối mỏ vào nhau

chúng vừa hôn nhau vừa chia nhau một hạt kê

 Mùa tình yêu trong vườn

đã trở về

Người đàn bà trong cửa kính nhìn ra

mắt rưng rưng lệ.

  

tmt-6/2022

 

Tuesday, May 17, 2022

ĐỢI / tmt dịch thơ Rumi


Ta đợi người ở đây

Phá vỡ niềm im lặng

Ta đợi người ở đây

Rung hồn người thức dậy

Ta đợi người ở đây

Đánh thức tình yêu này

 (tmt dịch)




Friday, March 18, 2022

Phụ Nữ và Chiến Tranh

Người đàn bà thức dậy sáng nay

đứng trước gương soi mình rất lạ

 hai con mắt của người Mẹ Ukraine

chăm chăm nhìn mình

trên gò má nhăn nheo

đằm đìa lệ

 Dưới làn áo ngủ mong manh

cặp nhũ hoa nàng

cặp nhũ hoa của người mẹ Ukraine

đang cho con bú

bây giờ bầm màu máu

cặp nhũ hoa của nàng

người chồng hay ví là cặp bồ câu

bây giờ nổ tung từng mảnh

Người đàn bà thức dậy sáng nay

nhìn xuống hai tay mình rất lạ

những ngón tay như đã rơi mất cả

hai cánh tay đã bay đi xa

những mảnh đạn bầy gọn gàng

trên ngực

trên ngực của chàng

nàng bật gọi tên

người chồng vắng mặt

Tiếng pháo kích vọng vào buồng

chiếc giường đựng đầy mảnh bom

chiếc áo ngủ phât phơ bay

những chiếc lông trên cặp cánh bồ câu của chàng

đầy máu

Ôi thế giới an bình

hãy khóc bằng mắt của những người phụ nữ Ukraine

bằng mắt những bà mẹ mất con

bằng mắt những người vợ mất chồng

bằng mắt những người yêu nhau

đã mất nhau.

 

tmt-Tháng 3-14-2022

 

Saturday, January 22, 2022

Monday, January 17, 2022

Dặn Dò

  (Chị Yến dặn anh Minh)

                                        

Anh nên tập nấu ăn

nếu một mai em mất

anh không còn lúng túng

luộc trứng phải làm sao

 chai dầu lọ nước mắm

biết em cất chỗ nào

anh đừng vào kệ sách

tìm hộp muối ở đâu

 anh cố nhớ không nên

vừa nấu ăn vừa đọc

cọng rau sẽ nát nhừ

con cá co mình khóc

 

cũng đừng quá lơ mơ

vừa nấu ăn vừa viết

nồi cơm quên bấm điện

đến bữa gạo vẫn cười

 

Anh nên tập nấu ăn

làm thân từng góc bếp

nói chuyện với chảo, nồi

bát đĩa như bạn thiết

 

Đây này đôi đũa bếp

anh cúi xuống mà xem

hai chiếc đũa khéo léo

sẽ thay bàn tay em

 

Có bối rối một chút

nhưng rồi sẽ tạm yên

 Nhưng nhỡ anh đi trước

em thật sự chơi vơi

nắng mưa sẽ rối bời

bếp sẽ se ngọn lửa

và hai bàn tay em

không còn ngoan khéo nữa

 Chỉ còn lại một em

trong những ngày tháng lạ

và mấy chục năm trời

theo anh trôi tất cả

chỉ còn lại một em

nghe lá khô xào xạc

chỉ còn lại một em

 Một người già ngơ ngác.

 

tmt

Tháng 8/14/2018


Thursday, January 13, 2022

Cà Phê Sáng

 Một muỗng cà phê 
một muỗng sữa 
một muỗng anh 
một muỗng mặt trời 
mang cái ly ra gần cửa sổ 
thêm vào 
một muỗng tiếng chim ca 
ngửa mặt uống 
ngụm mặt trời đăng đắng 
 
Thế kỷ vừa rơi giữa hai ta. 

tmt-  Tháng 1/12/22

Wednesday, January 5, 2022

Hoa Cải và Thời Gian / Khai Bút 2022

           Không gian vừa nứt vỏ

         mái nhà nôn nao thở

         cánh cửa xô thời gian

         ngón tay ai vừa gõ

         

          Có một ta bé nhỏ

          đứng giữa càn khôn này

          đặt vào tay Con Tạo

          tất cả những đổi thay

 

          Có một ta bé nhỏ

          như hạt cải trong vườn

          mặt đất nào độ lượng

          nở một đóa vô thường

 

           Vô thường nhưng hạn hữu

           hoa cải dưới mặt trời

           khóc cười theo mưa nắng

           thời gian…..thời gian ơi.

 

             tmt- 1-1-2022

 

Wednesday, December 22, 2021

Thư Cuối Năm Gửi Bạn Đã Đi Xa

Chỉ còn mấy hôm nữa là hết năm, chị biết không? Cuối năm ở thành phố này, hôm nay, tuyết lông ngỗng bay đầy trời, nhưng không bám lại, những cánh tuyết tan ngay khi chạm mui xe hay mặt đường, cho em cái cảm tưởng mong manh của đời sống, như tuyết lông ngỗng xoay vòng trên bầu trời, rơi xuống và tan đi, để lại một chút ẩm ướt, một chút lạnh lẽo, thế thôi.

 Chúng em ngưng lại ở một cây xăng tại ngã tư, nơi đó có một chiếc bạt ni-lông căng lên và bên dưới có một người đàn ông Lào lớn tuổi, bán hoa cho dịp Lễ Giáng Sinh và Năm Mới. Những người Lào ở thành phố em họ trồng rau và hoa bán lẻ ở các góc đường. Rau của họ tươi ngon, hoa của họ muôn màu.

Tuyết vẫn rơi xuống rồi tan ngay, bầu trời xám và gió làm run rẩy người bán hoa và ngả nghiêng những bông hoa. Có vài ba chiếc xe ngừng lại xếp hàng trước em. Những bó hoa được đưa ra và những đồng tiên được cất đi, những chiếc cánh tuyết lông ngỗng bay xuống đậu lại trên mi mắt, trên môi người bán hoa cũng tan ngay rất nhẹ nhàng. Hình ảnh này thật làm em xúc động trước vật vã của mưu sinh và cái mong manh của con người và thiên nhiên.

 Gió vẫn thổi và bầu trời xám.Chúng em lái xe đến nhà mới của hai người bạn già nhân dịp họ mời Linh Mục tới chúc lành cho tân gia. Họ đổi cái nhà hai từng sang cái nhà một từng để dễ sinh hoạt cho tuổi già. Cả mấy tuần nay chồng em phụ bạn dọn nhà, em cứ phải nhắc hoài cẩn trọng vì khi khuân vác được cứ nghĩ mình còn khỏe, đến khi ngã mới biết là tuổi già cần có một giới hạn bản thân. Cũng may không có rủi ro nào ngoài cái đỉnh đầu của anh ấy bị trầy, chảy máu một chút, vì không cẩn thận quên đội nón, đầu lại hói, dễ bị trầy xước.

 Nhà mới khá xa hơn nhà cũ, có nghĩa là xa Nhà Thờ họ vẫn sinh hoạt, và xa cả bạn bè họ vẫn lui tới (trong đó có vợ chồng em) nhưng họ chấp nhận vì đổi nhà xong còn lại một số tiền nhỏ cho tuổi già.

 Bây giờ bạn hữu ai cũng nói tới tuổi già, cũng nói phải sống ngày còn lại ra sao và chết thế nào. Như chị trước đây hay nói với em. Chị nhiều lần ao ước em làm một cái Nhà Già cho những người bạn thân ở chung với nhau lúc cuối đời. Chị dặn nhiều lần như thế rồi, và em đang cố gắng để thực hiện, sao tự nhiên chị lại bỏ đi xa tắp mù khơi, xa như không còn thế nào xa hơn.

 Bạn bè nói em là chị “Mất thật rồi” nhưng em không tin.Vì em không nhìn thấy chị ngày cuối trên giường bệnh, em không dự Lễ nhập quan, em không nhìn thấy người ta hỏa táng chị hay chôn chị xuống đất. Đối với em chị còn sống và chị chỉ đi thật xa thôi và tất cả mọi người đã nói dối em.

 Chị đi vội quá, nên chưa kịp nói gì với em, em chắc chị cũng áy náy trong lòng lắm. Bây giờ ở nơi thật xa đó chị buồn, chị vui, biết tâm sự với ai. Có ai cho chị mượn bờ vai để chị ngả đầu? Còn em nữa, cái vai gầy của em bây giờ không lẽ chỉ để hứng tuyết tan!

 Đám tuyết lông ngỗng vẫn bay vần xoay trên bầu trời, trong không gian,rơi xuống và tan thành lệ trên mi mắt em.

Hãy nói với em là chị chỉ đi xa, đi thật xa thôi, phải không chị?

 tmt- Những ngày cuối năm 2021