Monday, January 14, 2019

Phất Phơ Bay

Hình minh họa, FreePik

Cô được đưa vào một căn buồng nhỏ, đèn mờ, người đưa cô vào nói: 

- Cô bỏ hết quần áo ra, nằm vào trong chăn, úp mặt xuống. 

Nói xong, người đó khép cửa lại, bỏ đi ra ngoài. Cô làm theo, bỏ cái áo cuối cùng trên thân, treo lên cái móc ở trên tường, luồn mình dưới hai lớp chăn mỏng, úp mặt xuống cái gối có hình dạng như chiếc bánh donut. Cô nhích lên, nhích xuống một chút cho khuôn mặt mình vừa khít vào khuôn vòng tròn của gối, rồi nhìn xuống sàn nhà, và thở hắt ra, xuôi dọc hai tay theo thân mình. Chăn trên người cô đủ ấm, nhưng cái cảm giác nằm trong một căn phòng nhỏ, đèn mờ, cửa khép, ở một chỗ hoàn toàn xa lạ khiến tấm chăn khi chạm vào thân thể không có quần áo làm cô khẽ rùng mình, tưởng như đang sắp rơi vào một cuộc phiêu lưu thể xác rất lạ. 

Hai bàn chân cô lạnh ngắt, cô cụp ra cụp vào mấy ngón chân, nghe ngóng cảm giác trần truồng của thân thể mình đưa lên từ móng chân, rồi đến bàn chân, cổ chân. Hai ống chân úp sát vào nệm, nhưng bụng chân lại ngửa lên, tấm chăn ôm sát vào như có bàn tay ai vuốt từ bụng chân, qua đùi, lên đến mông. Cảm giác đó làm cô cong người lên một chút như né tránh. Bàn tay chạy dọc, miết theo hai bên xương sống, vuốt lên, vuốt xuống, rồi ngưng ở mông, hình như ngón cái và ngón trỏ mở ra đặt ngay bên dưới khớp mông của cô, ấn mạnh như nâng cái mông lên cao, rồi lại buông ra. Bàn tay rời mông, chuyển lên cao một chút rồi ấn ở đốt xương cùng. Cô nghe một hơi ấm chạy từ lưng qua phía trước bụng, đụng vào rốn rồi lan xuống tận bên dưới. Bàn tay ngưng lại ở đốt xương cùng, một luồng điện lại chạy ngược lên đến tận đốt xương gáy cô, tỏa sang hai vai, truyền qua cánh tay, xuống đến bàn tay, những ngón tay cô cuống quít cong lại, chúng không biết nắm vào đâu. Cả thân thể cô phừng lên như thắp đuốc, hơi thở cô bỗng trở nên dồn dập, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương, thân thể đang nằm sấp của cô cong lên, hai đầu gối của cô chống xuống nệm, cô cong như cái cung, không bắt kịp hơi thở của mình nữa. 

Cô bỗng nghe có tiếng thở rất nhẹ bên tai mình, tiếng thở như dắt tiếng thở của cô đi theo, cô thở ra một hơi thật dài, rồi từ từ hạ xuống. Cả người cô mềm ra như một giải lụa, một giải lụa phất phơ bay. 

Tấm chăn trên người cô như bàn tay của một nhà ảo thuật lại ôm sát cô và lật cô ngửa lên, cô thở nhẹ theo từng nếp gấp nhấp nhô của chăn, trí óc cô bỗng bơi ra biển, rồi cả thân thể cô bơi ra biển, những đợt sóng nhấp nhô từ cằm lan xuống cổ chạy ngang sang hai vai, rồi lại chạy vào, sóng bỗng đổ xô lại vỗ về chung quanh hai vú cô, cô không cưỡng nổi, đầu vú cô nóng lên như hai đốm nhang. Mỗi lần sóng vào, cô nghe được cả tiếng vỡ oà của sóng khi rút ra. Cô cong mình lại như một con tôm bị nhúng vào nước nóng, vừa cong vừa đỏ rực. Những nếp chăn lại vuốt cô ra, kéo cô nằm thẳng lại. Chăn như mọc ra những ngón tay trên thân thể cô, xoa xoa vùng bụng cô, để thật lâu trên rốn cô, cô thở từng hơi thở nhẹ, cố nương theo những ngón tay. Nhưng thân thể cô mẫn cảm quá, xương sườn hai bên như muốn chuồi ra ngoài da cô, bảo mấy ngón tay đó tạm ngừng ve vuốt, nó bắt không kịp nữa. Nhưng mấy ngón tay vô hình đó không nghe, nó cứ ôm, cứ thả, khi mạnh, khi nhẹ, trườn trên mình cô từ cổ xuống tới ngón chân. Nó đem theo lửa, nước, hoa trái, âm nhạc, ngũ ngôn, lục bát. Có lúc nó làm cô chơi vơi, chao đảo, một chút thốn đau, cái đau rất lạ. Có lúc nó cho cô êm ả, thư thái, bình an. Cô không làm chủ được mình nữa. Cô bềnh bồng trôi, cứ sóng trước dồn sóng sau mang cô đi, đi đâu? Chắc là xa lắm! 

Bây giờ thì bàn tay hình như đang đứng ở dưới chân giường, vuốt ngược từ bàn chân cô lên, qua ống chân, ngưng lại ở đầu gối, hai cái đầu gối cuống quít không biết chạy đi đâu khi những ngón tay bấm chung quanh nó. Rồi cả hai bàn tay một lúc, đặt vào phía trong đùi cô, cọ sát mạnh vào đùi, chỗ da thịt mềm mại nhậy cảm nhất trên thân thể, chỗ gửi tín hiệu cho thân thể ngay lập tức khi bị nóng hơn một chút, hay lạnh hơn một chút. Cô muốn khép chặt hai đùi lại mà không nhấc chân lên được, bàn tay đó ngưng lại một chút, và nghỉ ngơi ngay trong đùi cô. Cô buông mặc, cô thở, cô thở nhẹ. 

Hình như cô và bàn tay cùng ngủ một giấc dài, giấc ngủ sau khi thân thể đựợc hạnh phúc. 

Khi cô mơ màng giữa thức và ngủ, thì những nếp chăn lại bắt đầu chuyển động, tấm chăn như cái hoa trước gió, làm từng cánh nhẹ nhàng rơi xuống. Bây giờ cô không thấy như những ngón tay nữa mà chỉ thấy một cơn gió nhẹ, cơn gió đang rời đùi cô, thổi hồn nhiên trên vùng bụng cô, đi qua vùng xương chậu, gió len vào tận dạ con, để lại cho cô những mầm sống. Gió đi trên thân thể cô như gió đang dạo trên một thảo nguyên. Cứ thế gió thong thả đi ra, đi vào, đi lên đi xuống trên thân thể cô. Cô nhắm mắt lại, thở nhẹ, nghe gió rắc hạnh phúc vào thân thể mình. 

Bây giờ hai bàn tay lại trở về, mười ngón tay như mười tên phù thủy tí hon, chúng luồn vào trong gáy cô, vuốt ngược lên đỉnh đầu, kéo từng nắm chân tóc, vòng ra trán, ấn mạnh cuối chân mày, kéo ra phía sau mang tai. Cô rụt cổ lại, rùng mình. Những ngón tay đang bắt đầu tấn công vào một vùng nhậy cảm khác. Cả người cô lại bắt đầu râm ran như có kiến bò. Cô lấy lại hơi thở dài, và thở hắt ra một tiếng. 

- Xong rồi. 

Người đàn bà Đại Hàn vừa nói vừa vỗ nhẹ lên trán cô như đánh thức cô dậy. 

- Bây giờ thì cô có thể ra ngồi ngâm mình trong Hot Spa. 

Cô mở choàng mắt ra, thấy cơ thể mình thật là đã sau một màn tẩm quất, xương cốt như được hồi sinh lại. 

Trần Mộng Tú

Monday, December 31, 2018

Đêm Chúa Xuống Trần


Đêm Giáng Sinh, gió đập mạnh vào cánh cửa không ngừng, tiếng đập như có người về gọi cửa. Gia đình đang chờ các con về mừng sinh nhật Chúa. Bà chủ nhà mở cửa ra, không phải các con, bà thấy một người đàn ông lạ, trung niên, đang co ro đứng lặng yên trước hiên nhà mình. Bộ dáng của ông ta đúng là bộ dáng của một kẻ không nhà, một Homeless.

Ngoài trời lạnh lắm, gió rung những hàng cây dọc con phố, ông ta lang thang ngoài đó không biết đã bao lâu? Bà ái ngại mời ông khách lạ vào, bà cho thêm củi vào lò sưởi, rót cho ông một ly sữa ấm. Bà mời khách hãy ngồi xuống đây, ngay bên ánh lửa ấm áp này. Bà nghĩ, ông hãy bỏ chiếc chăn lấm lem xuống, tôi sẽ tặng ông một chiếc chăn khác lành lặn và ấm hơn. Ông cũng cần thay đôi vớ bẩn nữa, cần đi cạo râu, cần một bộ quần áo sạch.

Bà khẽ khàng nói:Tôi có thể cho ông những thứ ông cần bây giờ. Hãy nói cho tôi nghe.Gia đình của ông đâu? Ông lang thang từ bao giờ, có ai đồng hành cùng ông không? 

Ông vẫn đăm đăm nhìn ngọn lửa không nói. Bà lại nghĩ: Đêm Giáng Sinh là đêm hạnh phúc, an bình cho mọi người trần gian. Đêm những vì sao rọi ánh sáng chan hòa xuống thế. Đêm thiên thần ca hát vang trời. Sao ông lại không có chốn về để hưởng an bình?
Người khách lạ ngồi cạnh lò sưởi, lặng yên, uống từng ngụm sữa nhỏ, mái tóc bù rơi xuống vầng trán có vài nếp nhăn, hai má gầy, đôi mắt sâu cứ nhìn vào ngọn lửa. Ông không nói mình từ đâu tới, chắc rồi cũng không biết sẽ đi về đâu.

Nhạc Giáng Sinh đang réo rắt đâu đây, có tiếng chuông nhà thờ đổ. Những ngọn đèn xanh đỏ chấp choáng trên cây thông ở góc nhà, những gói quà lớn nhỏ, gói trong giấy kim nhũ bên dưới gốc thông. Người khách lạ hơ hai tay mình trên ngọn lửa, hai bàn tay với nhiều vết xước và mỗi lòng bàn tay bà nhác thấy những vệt máu chưa khô hẳn, chắc vết thương đang làm độc. 

Người đàn bà đăm đăm nhìn người khách lạ, cố nhớ xem khuôn mặt này mình đã gặp ở đâu rồi, một nét mặt rất thân quen. Cả hai cùng im lặng. Người khách vẫn nhìn vào ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi, bà chủ nhà nhìn khách lạ, khá lâu, cả hai cùng không nói thêm lời nào. Hương thơm từ những thanh củi thông tỏa lan khắp gian phòng khách ấm áp. Khách lạ bỗng đứng lên như từ giã, đi về phía cửa, mở nhẹ cánh cửa, bước ra.

 Gió bên ngoài rít lên từng cơn, những cây thông như đang nghiêng mình cúi xuống. Người khách lạ bước vào khoảng trống phía trước, một cơn gió xoay tròn như con lốc cuốn chung quanh ông. Người đàn bà đi theo khách, đứng lại ở bực cửa dõi mắt nhìn theo, chiếc chăn lem luốc của ông sao bỗng lấp lánh như mạ vàng, bộ quần áo cũ kỹ của ông óng ánh bạc và trên đầu ông một vầng hào quang đến chói mắt. Ông mất hút vào con đường như vô tận phía trước. Bà thốt lên một tiếng kêu thảng thốt.
-     Chúa Ơi!
Bà dựa lưng vào cánh cửa, giữ bình tĩnh, cố tìm người đàn ông vô gia cư, rồi lại cố tìm hình bóng của Thiên Chúa mà bà tin là cả hai đã hiện hữu trước mặt bà.

Bà chỉ không biết rõ ràng đó là hai người hay chỉ là một mà thôi.

Tiếng chuông giáo đường rồn rập đổ bốn phương báo tin Chúa xuống làm người.

tmt
Giáng Sinh 2018


Thursday, December 20, 2018

THƠ SINH NHẬT

Sáng nay tôi thức dậy ngơ ngác với bình minh
chắc đêm qua giấc ngủ chưa tròn
sáng nay tôi lúng túng với gối chăn gấp hoài không thẳng
cầm áo khoác lên lúng túng với trước sau nên mặc tay nào trước
chung quanh chỗ tôi nằm sách báo đêm qua vào nằm chung cũng đang lúng túng nhìn nhau
tiếng điện thoại đầu giường
chị tôi gọi chúc ngày sinh nhật
chao ôi ! sinh nhật à, em bật cười ra tiếng

Thơ bao nhiêu tuổi thơ già/ em bao nhiêu tuổi em già chị ơi.

Ờ nhỉ đã lâu không nói tuổi chỉ thỉnh thoảng cúi nhìn hai bàn tay
hai bàn tay đang gõ trên hàng chữ
thấy nếp da như dấu sắc dấu huyền
tôi gõ tuổi mình theo những câu thơ
tiếng dội lại nghe như tiếng nước
tiếng nước róc rách trong con suối thời gian
tiếng nước thời gian đôi khi nghe khúc khích tiếng cười
đôi khi nghe như tiếng thở dài

Sáng nay sinh nhật tôi
tôi thức dậy nghiêng mình nghe suối chẩy
suối ơi cứ chẩy qua đây
hồn tôi như bãi lau gầy quê xa.

tmt Dec.19/2018


Saturday, November 24, 2018

Tạ Ơn

Trần Mộng Tú

Tạ Ơn

Xin tạ ơn giọt sương
Nhỏ trên bàn tay nhỏ
Xin tạ ơn ngọn gió
Thổi bay đi nỗi buồn
Tạ ơn con chuồn chuồn
Trên nhánh hoa mùa hạ
Tạ ơn con sóc lạ
Chạy vào vườn hôm qua
Tạ ơn từng vạt nắng
Vắt qua hàng rào thưa
Tạ ơn những giọt mưa
Ru tóc buồn thôi khóc
Ôi Trời thì rộng quá
Mặt đất thì bao la
Ta trải cả hồn ta
Thấm nhuần ơn mưa móc

Tạ ơn những người bạn
Lòng trải như khăn điều
Ta vắt trên vai mỏng
Nghe ấm tuổi xế chiều.

tmt  -  Thanksgiving 2018

Thursday, November 8, 2018

Vỡ


Viết cho Teresa Uyên Chi Đỗ

Con vỡ
Vỡ như mặt trăng, rắc từng mảnh xuống vườn nhà trong ngày rằm, những mảnh trăng huyễn hoặc không ai nhặt lên được.
Thế là cả nhà mất mặt trăng.
Con vỡ
Vỡ như chiếc bình pha lê đang cắm những bông hoa lan trắng mà con yêu thích nhất, những mảnh nhỏ ngũ sắc lấp lánh tung khắp nhà, không ai dán những mảnh vỡ vào nhau được nữa.
Thế là mất cái bình pha lê đẹp nhất của cả nhà!
Con vỡ
Vỡ như trái bóng ngày sinh nhật của trẻ thơ, cứ bay lên, bay lên rồi mất hút
những mảnh cao su nhiều màu rơi ở nơi nào, không ai nhặt lên được.
Chao ôi! Trái bóng nổ ở khoảng trời nào rồi!
Con vỡ
Vỡ như bài Thơ vỡ, những con chữ tung muôn nơi không nhặt lên được, dấu sắc, dấu huyền thất lạc, không làm sao chắp lại bài Thơ cũ.
Thế là mất cả một bài Thơ!
Con vỡ
Vỡ như nước mắt của chồng, con,cha mẹ, anh chị em, họ hàng vỡ theo. Không ai nhặt được những hạt nước mắt lên trả về cho những đôi mắt đó.
Thế là những đôi mắt cũng vỡ theo!

Mùa Thu ngoài kia đang vỡ cùng với con, không ai nhặt được những chiếc lá đã chết lên gắn lại vào cây ngay bây giờ.

Những mảnh pha lê, những mảnh bóng bay thì không ai nhặt lại được nữa, chúng ta cứ để cho nó mất đi. Nhưng mảnh trăng sẽ trở về vào ngày rằm khác, bài Thơ sẽ hồi sinh những con chữ, những giọt nước mắt sẽ trong suốt như những giọt sương cho mắt hồi sinh và những chiếc lá sẽ xanh trở lại trong mùa xuân.

Con sẽ không còn vỡ nữa.
tmt
10/29th/2018

Shattered
(To Teresa)

Like a shattering moon which scatters its light in the garden during full moon nights, where the broken pieces of moonlight can’t be picked up.
The family has lost the moon.

Shattered
Like the crystal vase full of white orchids which you so dearly loved has just shattered. The broken crystal pieces are thrown all over the house, shards that can’t be glued together anymore.
There goes the most beautiful crystal vase in the house.

Shattered
Like a baby’s birthday balloons, flying high and away then pop, their colorful rubber pieces are dispersed everywhere and no one pick them up.
Oh dear, no one knows where in the sky the balloon has popped. 

Shattered
Like a broken poem, its words being thrown in all directions and all the accents are lost and the poem can’t be put together again.
The poem is lost, unfinished.

Shattered
Like the shattering tears of husband, children, parent, sibling, and relatives. No one can pick up their tear drops so it may return to those mournful eyes.
 Therefore the broken eyes are sure to follow! 

The autumn is now dying together with your passing. The yellow leaves on the ground won’t be picked up by anyone and be re-attached to the trees so they may live again.

No one would pick up the crystal shards, the torn rubber pieces from the balloons. We leave them wherever they are.

What will come back will be the moon on a full moon night, the new words of a new poem being composed. The clear tear drops will be like the morning dews, reinvigorate the eyes and the leaves will sprout again from the trees in the coming spring.

You will be whole again. 

tmt ( Translation by Hung Vu)
Oct.29/2018