Sunday, August 4, 2019

TIỄN BẠN KIM NHUNG

 ( Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời )
 Gửi anh Đỗ Hữu Nho và Gia Đình 

Hôm qua bạn tôi đi
 Bạn tôi đi xa lắm 
Miệng ngậm một câu kinh
 Bạn đi hai mắt nhắm 

Tôi úp mặt vào tay 
Nước mắt như muối xót 
Hình như bàn tay tôi 
Ai cắt đi một ngón

 Bàn tay tôi thương tích 
Khua vào một khoảng không 
Bàn tay mất một ngón 
Ôi nỗi đau khôn cùng

 Bạn tôi đi thật rồi 
Để lại một khoảng trống 
Hỏi có bao nhiêu hoa  
Lấp đầy được khoảng trống

 Bạn tôi đi thật rồi
 Miệng ngậm một câu kinh 
Tôi gửi ngàn mắt lệ
 Xâu thành chuỗi An Bình 

Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời (*) 

Câu kinh là trầm hương 
Chữa những lòng muối xót 
Tôi gửi tấc lòng tôi 
Đốt theo tàn tro bạn. 

Trần Mộng Tú Ngày 3 tháng 8 năm 2019

 (*) Kinh Hòa Bình- Thánh Phanxico

Sunday, June 9, 2019

Bạn Về

Gửi TD và BBH

 
Khi bạn về rồi
Nước hồ xanh nỗi nhớ
Sóng rung trên cả đốt tay gầy
Một chút nắng cũng hanh hao bực cửa
Con chim sang mùa vướng tiếng hót trên cây

Tôi quanh quẩn trong vườn cắt hoa nhỏ cỏ
Trên bụi hồng ngơ ngẩn những chiếc gai
Khóm rau thơm nhớ bạn rủ nhau khóc
Những giọt nước mắt tròn lăn xuống vạt áo ai

Khi bạn về rồi mùa hè chưa dứt khoát
Nên vài giọt mưa đến rồi đi ngay
Chắc mưa sợ làm bàn tay ai ướt
Ôi buổi chiều nào
Buồn hơn buổi chiều nay!

tmt
Tháng 6/7th.-2019

Than Đước Cà Mâu


Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con (Bùi Giáng)

Thi đến gặp tôi, tối hôm tôi đang sửa soạn về Việt Nam. Chuyến bay một giờ sáng, cất cánh từ Seattle. Tôi phải có mặt ở phi trường trễ lắm là mười giờ.

Thi vừa ngồi phụ tôi thu xếp hành lý vừa nói khe khẽ.

- Mắt em bây giờ tệ quá. Lái xe mỗi lần nhìn xa em phải ngẩng thật cao đầu lên, vì một nửa phần đồng tử phía trên của em không nhìn rõ nữa.

- Nguy hiểm quá, thế em đi khám mắt chưa? Tôi lo lắng hỏi.

- Có em đã đi bác sĩ chuyên môn rồi, chắc chỉ có cách thay mắt thôi. Không kiếm được thì chỉ đôi ba năm nữa là em mù.

Tôi bàng hoàng vì cái tin lạ lùng này. Thay mắt, kiếm ở đâu ra mắt mà thay bây giờ. Tôi buông mấy cái quần áo đang cho nốt vào va-li xuống đất, lại thật gần, nhìn vào mắt Thi.

- Đâu, đưa chị xem nào, em nói gì nghe sợ thế.

Thi ngồi thẳng lưng lại trên ghế, hai tay để trên đùi, mặt ngửng lên một chút, cô mở to hai mắt, nói khẽ:

- Chị xem đi.

Tôi cúi xuống, nhìn vào đôi mắt đang mở to của Thi, hỏi còn khẽ hơn cô:

- Cả hai mắt hả em?

- Dạ

Tôi chăm chú nhìn, chẳng thấy gì khác biệt, dưới hàng mi là đôi mắt quen thuộc, tròng đen long lanh luôn ánh lên một chút tinh nghịch của Thi, tôi nói:

- Sao chị không thấy cái gì khác lạ cả.

Chị nhìn kỹ ở tròng đen đi.

Tôi nhìn thật kỹ, có, tôi thấy, có một cái viền trắng thật mỏng ôm đè trên tròng đen ở cả hai mắt như một nét vẽ thật mảnh của trăng lưỡi liềm. Tôi kéo một chiếc ghế, ngồi sát xuống cạnh Thi, cầm tay cô bóp nhè nhẹ, im lặng.

Hai chúng tôi ngồi im một lúc khá lâu, Thi cất tiếng trước:

- Em biết, chỉ có chị mới giúp được em chuyện này. Chị thương em nhé.

- Thì em cứ nói đi, việc gì chị làm được chị sẽ làm ngay cho em.

- Chị về Việt Nam, tìm mua cho em một đôi mắt mới.

Tôi ngẩn người ra hỏi lại, cho rõ:

- Em định nói chị mua hộ cặp lông nheo giả phải không?

Thi cười cười:

- Không chị ạ, mắt, chứ không phải lông nheo.

- Ai nói với em là có thể mua mắt ở Việt Nam?

- Ở Việt Nam bây giờ cái gì cũng mua được, nếu biết chỗ và có tiền, em biết chị sẽ tìm được.

Thi nói với giọng rất quả quyết, như việc mua mắt ở Việt Nam, Thi đã từng mua rồi. Tôi hứa nhưng không tin ở chính lời nói của mình.

- Ừ thì chị sẽ tìm, tìm được chị sẽ báo cho em biết để em sang thay, nhưng em có biết là em có thể ghi tên xin mắt ở chương trình Organs Donation chứ?

- Em biết, nhưng chờ ở đó lâu lắm, chắc gì đã đến phiên mình. Ai cũng nói với em Việt Nam bây giờ cái gì cũng nhất hết, chị chịu khó hỏi hộ em. 

Tôi về Việt Nam, cái việc Thi nhờ là một nỗi ám ảnh khôn nguôi, tôi biết đó là một điều tôi không thực hiện được. Tôi đã hoãn tất cả chuyến đi Tours với thân nhân, đi gõ cửa các văn phòng bác sĩ Nhãn Khoa, đi hỏi han tất cả những người quen, lạ, tôi gặp trong hai tuần nay. Mỗi người nói một cách, có người bảo cứ ráng tìm đi, Việt Nam cái gì mà không có, có tiền là có hết.

Hy vọng tìm được cho Thi “Đôi Mắt Sống” mỗi ngày một nản. Tôi email cho Thi nói, chắc là không thể nào thực hành được cái nhiệm vụ Thi giao phó. Thi nên ghi tên và chờ ở chương trình Organs Donation ở Mỹ thôi. Thi trả lời ngắn, nhưng rất quả quyết: “Em biết chị sẽ tìm được”. Câu trả lời làm tôi phát hoảng. 

Một hôm tôi đang đi bộ gần công viên Tao Đàn, chán nản vì sự vô lý của bạn mình, giao cho mình một cái nhiệm vụ không thể nào thực hiện được, đành thất hứa thôi. Đang lang bang nghĩ ngợi, bỗng thấy một đám đông đang tụ lại, bâu kín lấy hai chiếc xe bít bùng của nhà nước vừa đậu lại trước một cái trụ sở công an. Tiếng người đi đường, lao xao: “Xe bắt gái, bắt gái.” Tiếng mấy người đàn ông mặc đồng phục xanh mầu lá cây quát tháo: “Lui ra, lui ra” Hai chiếc xe trút xuống vệ đường khoảng gần ba mươi cô, các cô còn trẻ lắm, khoảng 16, 17 đến 25 tuổi là cao, họ mặc váy ngắn, hoặc quần jeans bó, mặt phấn, môi son, nhưng vẫn rõ nét gái tỉnh lẻ. 

Người đi đường lao xao: “Mấy cô ở ổ mại dâm hay ở văn phòng môi giới hôn nhân đấy. Đang đi khách hay đang để tụi Đài Loan, tụi Đại Hàn kiểm tra hàng thì bị bắt đấy, rõ khổ.”

Các cô líu ríu bước cả vào chân nhau, một tay nắm chặt tay nhau, một tay đưa lên che mặt. Bàn tay các cô nhỏ quá, không thể che kín mặt.Che được mắt mũi, thì hở môi, những đôi môi buồn như cánh hoa héo; che được mũi môi, thì hở hai con mắt, hai con mắt thất thần đến tội nghiệp.

Người xem lại nói: “Toàn gái miền Tây Nam Bộ cả đấy, trông biết liền à.” Tôi xa quê nhà đã lâu, không biết giữa gái miền Tây và gái miền khác, khác nhau thế nào. Chỉ thấy thương cho con gái Việt Nam quá đỗi.

Đêm hôm đó, khuya lắm tôi mới đi ngủ, khó ngủ quá, trằn trọc mãi gần sáng mới thiếp đi. Tôi mơ thấy mình hình như đang đi vào một ngôi chợ ở Sóc Trăng hay Cà Mâu gì đó. Tôi dừng lại ở một gian hàng bán tôm khô, cá khô. Cái gian hàng nhỏ xíu thế mà có cả mấy chục cô tranh nhau bán, họ thấy tôi vào, họ ùa cả ra một lúc. Tôi nhìn họ, thấy quần áo họ lạ lùng quá, hình như toàn bằng giấy cả, tiếng giấy chạm vào nhau nghe sột soạt mỗi khi họ cử động, người nào cũng mặt trắng như sáp, đặc biệt hai con mắt của họ rất to, không có tròng trắng, chỉ toàn tròng đen, một màu đen như than, đen như mực tầu, đen như đêm ba mươi vậy.Những đôi mắt buồn đến não lòng.

Họ tranh nhau bán hàng cho tôi, tôi nhìn xuống những chiếc khay họ đưa ra mời: Có khay đựng tôm khô, có khay đựng cá khô, nhưng có khay toàn những đôi môi mầu hồng, mầu đỏ, có khay đựng những quả tim còn thoi thóp đập, có khay đựng toàn những cặp mắt buồn, đen tuyền. Những cặp mắt như họ vừa móc ở trên mặt xuống để vào khay. Tôi chọn mua một cặp mắt, tôi cho là đen nhất trong khay. Nhưng những cô khác, chen nhau cầm những khay hàng của mình trút xuống người tôi. Tôi sợ hãi đi giật lùi, rồi lao đầu chạy ra khỏi chợ. Tất cả khay hàng đổ tràn trên mặt đất. Tôi dẫm lên tôm khô, cá khô, lên môi hồng, lên tim đỏ…. Tôi chạy, chạy, chạy.

Tôi choàng tỉnh dậy, thấy như tay mình đang nắm chặt một vật gì, tôi mở từ từ bàn tay ra, đó hai mảnh than đước Cà Mâu, đen nhánh, chỉ nhỏ bằng hai tròng mắt.

Tôi mang cái laptop ra: Thi, em nói đúng. Ở Việt Nam, cái gì cũng có, chị sẽ mang về cho em một cặp mắt mới, nhưng là cặp mắt rất buồn. Em nhận nhé!

Trần Mộng Tú
Tháng 4/2011

Sunday, May 26, 2019

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BIỂN

                   Gửi Trùng Dương và biển Bandon.OR

 Ngôi nhà đó nằm song song với biển
 có người đàn bà thích đuổi theo mây
 buổi sáng nàng nghe sóng ngoài biển gọi
 khép cửa sau lưng buộc vội dây giầy

 Người đàn bà băng mình trên cát
 vết chân in sóng xóa vội đi
 nàng ném trái tim mình trên mặt biển
 sóng cuốn thật xa
 chẳng để lại gì

 Người đàn bà vẫn đuổi theo mây
 có đôi khi mây đuổi lại nàng
 mỗi ngày nàng ném một trái tim trên sóng
 biển nhận vào
 với tất cả hoang mang

 Mây và nàng
 bây giờ đã lẫn vào nhau
 biển mang dấu chân nàng đi
 sóng lại đánh vào bờ
 người đàn bà vừa chạy trong mây
 vừa thong thả ném
 từng trái tim mình
 vào lòng biển hư vô.

Trần Mộng Tú

 Tháng 9/2009

Mẹ Tròn Con Vuông


(Tiếp theo: Người Khách Lạ Trong Vườn - Bài kỳ trước )

Từ ngày Vịt Mẹ tới nhà tôi làm tổ, ngày nào tôi cũng thăm chừng ba, bốn lần và đếm từng ngày, chờ trứng nở.
Sáng tinh mơ hôm nay, tôi ra vườn thăm mẹ con nhà Vịt, tôi thấy có 2 con vịt con vừa chui ra dưới cánh Mẹ nó, Tôi cuống lên gọi ơi ới.
-      Anh ơi! ra mau, ra mau, trứng nở rồi.
Frank hấp tấp chạy ra, lại thấy hai con nữa chui ra khỏi cánh Mẹ.
Vịt Mẹ thấy chúng tôi nhốn nháo tới gần, vội mở đôi cánh ra cho con nó chui vào. Thế là đúng 27 ngày từ ngày nó tới làm ổ.
Frank bảo nên vào nhà đừng làm Vịt Mẹ sợ. Hai vợ chồng vào nhà, ôm nhau nói: Mừng Ông ngoại Vịt, Mừng bà ngoại Vịt. (Chúng tôi tự phong cho nhau), chưa bao giờ vui với đất trời như thế. Vui gần bằng khi con gái sanh đứa cháu đầu lòng.
Tôi gọi con rể, mang ngay sang cho mẹ mượn cái swimming pool nhựa của mấy đứa nhỏ, nhớ mang theo một thanh gỗ mỏng dài đủ để mẹ gác lên thành cái cầu cho Vịt Con trèo vào được.
Cứ đinh ninh trong đầu là Mẹ Con nhà Vịt thấy nước sẽ rủ nhau trèo vào.
Con mang ngay cái hồ nhựa và thanh gỗ cho mẹ, tôi bắc thêm 1 cái cầu bằng 3 viên gạch, 1 cái cầu bằng cái bìa cạc tông nữa.Tổng cộng là 3 cái cầu, để nhỡ Vịt Con không leo được cái cầu này, có sẵn cái cầu kia. (Các bạn có thấy tôi được việc không?)
 Mẹ Vịt giương mắt tròn xeo nhìn tôi, không biết bà chủ nhà này làm cái trò gì thế?
 Hồ xắp đặt xong thì lại đứng canh. Frank ra lôi tôi vào nhà,nói đừng làm nó sợ. Hơn 10 phút sau tôi lại ra thăm chừng thấy đôi cánh Mẹ Vịt phùng to lắm và nghe nhiều tiếng kêu chíp chíp vang lên. Tôi đoán ít nhất phải 7, 8 con.

Tôi vào nhà mấy phút, lại nóng lòng chạy ra thì thấy Mẹ Vịt đã đổi chỗ, đem cả đàn con ra khỏi ổ cũ và nằm sang chổ mới gần cái vòi nước. Tôi lại ơi ới gọi Frank. Frank bảo nó tập cho con nó rời tổ.
Vào nhà gọi phôn cho con gái, báo cáo. Con gái tôi bảo, con đã gọi cho Wild Animal Controller rồi. Họ bảo không làm gì cả, cứ để mẹ con Vịt và thiên nhiên tự lo cho nhau, đừng can thiệp.
Chạy ra sân, Trời ơi cả nhà vịt đi đâu rồi. Chạy quành ra vườn sau thấy Mẹ Vịt đang lững thững dắt một đàn con đông hơn mười đứa tìm đường ra khỏi vườn về phía trước nhà.
Bạn không thể tưởng tượng ra được. Mẹ Vịt cứ đủng đỉnh đi trước đàn con lẽo đẽo theo sau, ông bà ngoại Vịt hấp tấp đi sau cùng với hai cái phôn. Hấp tấp vì không biết phải làm gì. Trong vườn toàn đá, bực nọ tiếp bực kia nhưng Mẹ Vịt rất tự tin, nó nhẩy xuống trước, ngửa mặt lên kêu quạc quạc hai tiếng nhỏ, gọi con. Các con nó mới chui ra vỏ khoảng dưới 2 tiếng đồng hồ, thấy cái bực cao, không nhẩy xuống mà cứ lăn xuống. Đứa anh chồng lên đứa em, đứa em chồng lên đứa chị thành một đống, xong lại tự tách ra đứng lên đi theo Mẹ.
 Mẹ Vịt dắt con từ vườn sau, quành ra phía trước nhà, xuống con dốc dài, và băng qua đường vào vườn nhà đối diện. Cứ thế nó đi, một cách rất tự tin. Thỉnh thoảng đứng lại chờ đàn con, xong lại kêu quác quác hai tiếng tiếp tục dẫn đường. Khi đàn Vịt con đứng lại, tôi đếm được 14 con. Hơn cả con số tôi phỏng đoán.
 Các bạn có biết nó phải đi qua vườn của bốn dẫy nhà, ba con đường trong xóm và một con lộ chính.Tất cả hơn 800 mét (gần 1 km) mới ra tới hồ Sammamish.
Tôi chỉ có thể chạy theo gia đình nhà Vịt tới nhà hàng xóm bên kia đường chứ không len lỏi vào vườn nhà người ta rồi trèo, lăn xuống mấy bực đá như mẹ con nhà Vịt được. Đành phải quay về sân vườn nhà mình.
Nhìn cái hồ nhựa trơ vơ giữa vườn với mấy cái cầu như trò trẻ con chơi,tức cười cho cái ngây ngô của mình.
Thiên nhiên có nghệ thuật sống riêng của thiên nhiên, mình không nên can thiệp vào, chỉ nên vui khi Mẹ Con nhà Vịt được mẹ tròn con vuông.

Nó có mang được đàn con 14 đứa ra tới hồ an toàn không? Trên đường đi có bị những con thú khác chộp ăn con mình không?Tôi vừa mừng sự tự tin của Mẹ Vịt vừa lo cho gia đình nó.
Vợ chồng tôi hẹn nhau mấy hôm nữa sẽ đi dọc phía hồ Sammamish tìm thăm gia đình Vịt, là nơi tôi biết theo hướng đi của nó, nó sẽ tới. Nhưng cái hồ dài lắm, biết gia đình Vịt tạt vào bờ nào.

Đứng nhìn cái khoảng vườn trũng xuống một vòng với những cái lông còn lẫn trong đất của mẹ con nhà Vịt để lại cũng thấy buồn buồn.
Chẳng khác gì cái cảm giác ngày trước, khi nhìn các con rời nhà đi học xa.

tmt
Tháng 5/19/19