Nằm cong trên sàn gác
Nệm không có dưới lưng
Trên đầu không có gối
Nỗi buồn rơi lưng chừng
Kéo chăn đắp lên mặt
Hay là chết thử chơi
Nếu chết năm ba bữa
Có lẽ cũng tuyệt vời
Bụng sẽ không phải ăn
Ngực thôi không thở nữa
Trái tim hết lơ mơ
Đầu mở tung cửa sổ
Thân như chiếc hộp rỗng
Không còn gì ở trong
Bài thơ đang viết dở
Chắc bay vào hư không
Hồn sẽ bước ra ngoài
Ngắm cái thân lạ lẫm
Suốt mấy chục năm trời
Giờ coi ngang lá rụng
Sách có in trăm cuốn
Đắp mặt chỉ một trang
Thơ có xếp đầy kệ
Còn lại chỉ một hàng
Một hàng Thơ nằm thẳng
Giữa vách gỗ thơm hơi
“Xử thế nhược đại mộng”
Tử sinh một tiếng cười
Nếu chết năm ba bữa
Có lẽ cũng tuyệt vời.
Trần Mộng Tú
(Ghi lại 8/2026)
*Câu thơ trong bài thơ “Xuân nhật túy khởi ngôn chí” của Lý Bạch