Saturday, March 28, 2020

Khoảng Cách Giữa Những Bông Hoa

Trần Mộng Tú
   
                                     (Gửi gia đình  các bạn tôi)

Thượng Đế gửi những con Siêu Vi tới để chúng lấp đầy những khoảng cách trốngrỗng của loài người.

Siêu Vi đến giữa mọi ngườirẽ ngangrẽ dọclen vào từng khe hở không lựangười giầukhông chê người nghèoMàu da nào cũng đượctôn giáo nào  khôngcần biếtBằng cấp  địa vị ư,  gạt qua một bên len vào giữaChẳng  sổThông Hành nào thoátchẳng  bức tường cao ranh giới nào xây lên   khôngthể vượt qua.  lên thuyền ra đại dương vào phi  bay ngang bầu trời thếgiớiTừ thầy tulãnh tụtài tửthầy thuốc, khoa học gianhà ảo thuậttriệu phúcho tới những kẻ không nhà tới với ai người đó phải chấp nhậnKhó lòngmang  ra khỏi nơi  đã chiếm ngự tớimang theo tàn phá  chết chóc.

 phải Thượng Đế thật sự gửi  tới để trừng phạt loài người, để phân chia loàingười. Hay Thượng Đế gửi  tới để lấp khoảng trống giữa con người với con người. Dạy cho loài người biết thương nhaubiết chấp nhận nhau hơntìm đến gầnnhau hơn.
Chúng ta học được điều  giữa khoảng cách đôi bờ sinh tử nàyVẫn  người đitheo con siêu vi chui vào giữa khoảng cách trống đó để kiếm thêm tiền (phần đông những kẻ đã  sẵn tiền).Lừa đảo vẫn sẩy ra giữa đôi b sinh tử.
Chúng ta học được bài học  khi người thân của chúng ta đi vào sau cánh cửa củabệnh việnmất hútthăm thẳmim lặngrồi người thân chúng ta trở về nhà trongmột chiếc bìnhchiếc bình tro  giácChúng ta học được  trong một đám tang giới hạn người thân tới dự ( không giới hạn bạn hữu cũng không dám tớiChúngta cảm nhận được nỗi đau nào khi người thân không dám ôm nhaukhông dámđứng gần nhaukhông dám cầm tay nhau để vực đỡ nhau trong phút giây đau đớnnhấtCái khoảng cách giữa người này với người kia  nỗi đau khổ tột cùng trongmột đám tang. Thượng Đế đang đứng ở đâu?
 ai nghĩ rằng Thượng Đế đang tạo ra cái khoảng cách này để cảnh tỉnh nhânloại. Ngài muốn lấp đi những khoảng trống trong đời sống của loài người bằngnhững cái chết của chính họ. Vì  phải chúng ta sống cạnh nhau mỗi ngày không nhìn thấy nhaukhông quan tâm tới nhauMỗi người trên thế giới này hầunhư chỉ sống cho  nhân mình. Mỗi người tự tạo ra khoảng cách với người thâncủa mình. Cha mẹ với con cáivợ với chồnganh embạn hữulãnh tụ với quầnthần  ngay cả những vị lãnh đạo tinh thần với tín hữuNgười nọ đã tạo ra khoảngcách với người kiaAi cũng sống cho mình trước tiênnên đều tự tạo cho mình mộtkhoảng cách với người cạnh mìnhCái khoảng cách này mới đầu chỉ bằng một sảitaynên đôi khi với một chút cố gắng họ vẫn  thể với được nhaunhưng càngngày cái khoảng cách đó bị ma lực của vật chấttiền bạcdanh tiếngquyền lực,kéo con người ta càng xathật xa. Khoảng cách đó mênh mông như biểncao nhưnúingười ta không làm sao  lấp được nữa.
Thượng Đế đã làm  để con người cảnh tỉnh quay về với nhauđể lấp đi cáikhoảng cách đó.
Một cuộc chiến thế giới không  tiếng súngkhông thấy máu chảy trên đường phốnhưng vẫn  người chết im lặng từng ngày. Những cái chết im lặng ở một địadanh nào đógây nên tiếng động kinh hoàngdội ra ngoài thế giới.
Người chết đây chính  cha, mẹ mìnhanh mìnhchị mìnhem mình, con mìnhngười bạn thân nhất của mìnhThế mới kinh hoàng không chỉ còn  một con số nữa  cánh tay cái chânmáu huyết của mình đang hay đã rơi ra khỏi thân thể mìnhĐể lại một khoảng trống trong suốt quãng đời còn lại củamình.

Thượng Đế phải chăng đang nhắc nhở chúng ta hãy để thời giờ nhìn nhau
quan tâm tới nhauvới tới nhauĐừng để một khoảng trống nào cái khoảngtrống chúng ta không lấp lại sẽ  Một Vật Siêu L tới điền vào.

Đầu tháng 4 năm 2020 này Hội Hoa Kim Hương (Tulip Festival) ở thành phốSkagit Valley – Seattle sẽ đóng cửaTôi tự hỏi khoảng cách giữa những bông hoatrên cánh đồng hoa đó, bao xa!

Hãy lấp khoảng cách và yêu thương nhau hơnngay hôm nay.
tmt
Tháng 3/26/2020


Tuesday, March 24, 2020

Silence


(A Morning Farewell to Trần Mộng Chi*)

By Trần Mộng Tú

Our bodies, like empty vases
Each in one’s own corner
Covering our faces with our palms
Crying alone in our hearts
We look at each other passively
Without a shoulder to cry on
Without holding someone's hand
Our hands find themselves together
So lonely, our hands!
Each one of us with a rose
The silent casket
The silent flowers
The quiet welling up tear drops
Mourning a passing soul
A soul which departs silently
God remains silent
Listening to the prayers
Prayers that are without words
Embracing a resting soul
The morning is quiet
Not a sound of bird flying
The cherry flowers are silent 
Blooming in the cemetery

tmt – 3/20/2020

 (Translated by Nguyen Hung Vu)

The Tran sisters : Tran Mong Chi, Tran Mong Tu, Tran Mong Diep-  2010







Sunday, March 22, 2020

CẢM TẠ


Cho Tôi Mượn Đôi Mắt

Gửi Tiến và Các Con,Các Cháu

Sáng nay tôi dậy lúc 3 giờ
Tôi xuống bếp
Cầm chiếc ly lên
Bỏ chiếc ly xuống
Hình như tôi uống nước
Hình như tôi không
Tôi loanh quanh trong bếp
Có tiếng chạm vào nhau
Của những cái nồi cái ấm
Hình như tôi đun một ấm nước
Hình như tôi không làm gì cả
Những cái nồi cái ấm vẫn còn ngủ
Tôi ngồi lặng thinh
Trên chiếc ghế gỗ
Chiếc ghế khô và cứng
Chiếc ghế vẫn còn ngủ
Hình như
Chỉ một mình tôi thức
Tôi bật đèn chưa
Sao vẫn tối thế này
Hình như có một sợi nước rơi trên mặt
Tôi nếm được vị mặn ở môi
Nhớ ra
Tối hôm qua
Hình như tôi mất một cái gì
Cái gì quý lắm
Không biết nói thế nào
Không biết tả thế nào
Cái vật quý đó
Không tìm được nữa

Không tìm được nữa
Nó đã lăn xuống biển
Nó đã bay lên trời
Hay đang ở cạnh tôi
Mà tôi không nhìn thấy

Có ai đứng gần đó không
Cho tôi mượn đôi mắt
Một đôi mắt
Có thể tìm được dưới đáy biển
Tìm thấy trên bầu trời
Những giọt lệ của mình.

tmt
3 giờ sáng 17 tháng 3/2020
Em tôi mất ngày 16 tháng 3/2020 lúc 9:40 pm