Thursday, February 4, 2021

The Hill We Climb Trần Mộng Tú dịch


Ngày đã bắt đầu rồi
Sao vẫn đầy bóng tối
Mất mát nào cưu mang
Đại dương nào ta lội

Từ bụng con quái thú
Ta bước đi can trường
Yên lặng ở quanh ta
Chẳng phải là êm ả

Trong tín điều đưa ra
Công bằng hay công lý
Chưa định phân rõ ràng
Thì bình minh đã đến

Ta đã có kết quả
Không biết bằng cách nào
Ta đã được chứng kiến
Một cường quốc còn nguyên
Dẫu chưa được hoàn thiện

Ta chính là hậu duệ
Của thời điểm xa xưa
Nơi đứa bé da đen
gầy gò, sống với  mẹ
một bà mẹ độc thân
đứa bé được đọc thơ
ngày đăng quang Tổng thống
nó mơ làm Tổng thống

 Mặc dù rất xa vời

Những lịch lãm uyên nguyên
Không thể nào dựng được
Một đế chế hoàn toàn

Chúng ta chỉ ao ước
Một liên minh an hòa
Một chính quyền tôn trọng
Văn hóa và màu da

Chúng ta cùng ngước nhìn
Không vì ai bên cạnh
Mà hãy nhìn những gì
Sừng sững giữa chúng ta

San bằng hố chia rẽ
Kéo chia biệt ra xa
Đặt tương lai trên hết
Chỉ còn Ta với Ta

Hãy bỏ khẩu súng xuống
Để cánh tay nối dài
Không ai tổn thương cả
Mọi người đều an hòa

Để thế giới công nhận
một sự thật hiển nhiên
trong nước mắt trưởng thành
đớn đau ta hy vọng

Ta gắn liền với nhau
Không phải vì thất trận
Mà cho chính chia rẽ
Không có dịp nảy mầm

Trong Kinh Thư đã nói
Chúng ta được nghỉ ngơi
Dưới giàn nho xanh tươi
Dưới cây vả an bình

 Hãy sống cương vị mình

Không làm ai sợ hãi
Thanh kiếm không mang lại
Vinh quang bằng nhịp cầu

 Ngọn đồi ta trèo lên
Khi là dân tộc Mỹ
Không bởi vì kế thừa
Mà chúng ta bước vào

Cùng chung nhau hàn gắn
Cùng chung nhau chia sẻ
Chúng ta đã nhìn thấy
Quốc gia gần nát tan

Thay vì chia sẻ nhau
Lại đang tâm chia rẽ
Dân Chủ bị trì hoãn
Nhưng không mất bao giờ

Hãy trông vào sự thật
Lịch sử đã chứng minh
Dân Chủ đôi khi trễ
Nhưng không mất bao giờ

Đã đến thời cứu độ
Phút kinh hoàng đã qua
Sức mạnh và lòng dân
Ta lật trang Sử mới

Ta tặng nhau tiếng cười
Niềm tin và hy vọng
Trong khoảnh khắc sinh tử
Sức mạnh ta vô cùng

Nếu có ai muốn biết
Làm sao vượt thảm bại
Hãy kiên cường đáp lại
Tai ương không đánh bại
Đè bẹp được chúng ta

Không quay về chốn cũ
Ta đi về tương lai
Một xứ sở bầm dập
Nhưng nguyên vẹn hình hài

Một đất nước oai hùng
Nhưng tràn đầy đức hạnh
Một dân tộc tự do
Cầm trong tay sức mạnh

Ta không quay đầu lại
Không ngập ngừng đắn đo
Không để ai đe dọa
Ta quay đầu trở lui

Mỗi hành động của ta
Phải vô cùng thận trọng
Những lầm lẫn của ta
Thế hệ sau mang vác

Ta kết hợp tình thương
nhân từ và sức mạn
tình yêu thành di sản
cho con cháu chúng ta

 Để lại một quốc gia

đẹp hơn nơi ta qua
nơi mỗi hơi ta thở
cho con cháu chúng ta

Từ bộ ngực bằng đồng
Bàn tay ta cùng vỗ
nâng thế giới bi thương
thành thế giới tình thương

Từ Viễn Tây núi vàng
Từ Đông Bắc lộng gió
Nơi cha ông  ta đã
Làm cách mạng khơi nguồn

Từ Trung Tây đại hồ

Từ miền Nam nắng lửa
Ta gọi nhau trỗi dậy
Ta xây lại hoang tàn

Ta đi vào ngõ ngách
Góc khuất của quê hương
Sẽ tìm thấy nhiều người
Mang rất nhiều vết thương
Những vết thương rất đẹp

Khi ngày mới sẽ tới
bước ra khỏi bóng tối
hân hoan không sợ hãi
hực lửa không khiếp sợ

Bình minh được nở rộ
Khi ta giải phóng nó
Vì chính ánh sáng đó
Hắt ra từ bình minh

Chỉ cần ta can đảm
nhìn cho rõ Bình Minh
Và ta đủ can đảm
trở thành một Bình Minh.

Trần Mộng Tú, 1-22-2021 

from: Amanda Gorman, The Hill We Climb 

Tin Mừng - Thư gửi một tân linh mục

Em Đaminh Nguyễn văn Phương thân mến

Tôi nhận được thư em gửi qua email với những tấm thiệp đi kèm. Tấm thiệp cho tôi biết em sẽ trở thành một vị tân linh mục vào cuối tháng 6 của năm 2012 này, sau bao nhiêu năm tu tập và thử thách.

Tin mừng đó làm tôi vô cùng xúc động. Mặc dù “cô cháu mình” chưa hề mặt đối mặt, nhưng sau bao lần trao đổi thư từ, bài vở và hình ảnh về những khóa tu tập của em, tôi thấy mình có một lên hệ tinh thần rất mật thiết với em.

 Em sắp trở thành “Linh Mục”, em chắc biết rất rõ ràng bao nhiêu điều cao cả, trách nhiệm, sự hy sinh nằm trong hai chữ đơn sơ đó. Với tuổi đời của em, bước chân thứ nhất em bước lên bàn thánh để nhận sứ mạng Thiên Chúa giao cho mình, tôi chắc là em hồi hộp và hân hoan lắm.

Cha mẹ và mọi người thân trong họ hàng, bạn hữu của em (trong đó có tôi) cũng xúc động không kém gì em.

 Ở tuổi tôi, tôi đã gặp bao nhiêu linh mục tận hiến đời mình cho Hội Thánh và Thiên Chúa, những vị linh mục khả kính là thầy dậy học của tôi, là cha đỡ đầu của tôi, là cha sở của những họ đạo tôi đã sống. Họ là những người đã mang cả đời mình ra để phụng sự lý tưởng “Cha chọn con trong muôn vàn người thế/Để cho con trọn vẹn thuộc về cha.”

Nhưng tôi cũng chứng kiến bao nhiêu linh mục đã cởi chiếc áo dòng ra, để lại trước cửa giáo đường để bước trở lại vào dòng đời rộn ràng trước mặt.

 Những người sống đời thường coi việc những người tu hành bỏ nhà Chúa ra nhà đời là một việc không tốt đẹp. Họ không thông cảm được những người đi tu đó đã phải hãm mình, ép xác như thế nào. Họ không rộng lòng hiểu, linh mục, dì phước, cũng chỉ là con người yếu đuối cả tâm hồn lẫn thể xác như bất cứ một ai.

 Để được một lòng son sắt với con đường Chúa đã chọn cho em, tôi biết em cần rất nhiều lời cầu nguyện của gia đình, của bạn hữu và của chính em dâng lên Thiên Chúa.

Tôi cầu xin cho em được là một linh mục vui vẻ, sống thoải mái với chức vụ của mình, không phải gồng mình để làm linh mục, cứ sống hồn nhiên và chia sẻ những gì em nhận được từ thiên Chúa cho giáo dân. Em là linh mục có nghĩa em là người được tuyển chọn vào trong cánh đồng nho của Chúa. Em hãy hái nho, làm ra rượu, em sẽ phân phát cho giáo dân ở bất cứ nơi nào em đến, mỗi người một ngụm. Em là linh mục, có nghĩa em là bác nông phu trong cánh đồng lúa của Chúa, em hãy gieo mạ, cấy lúa, gặt về, phân phát cho giáo dân của em với một nụ cười.

 Em không cần phải quyên góp để xây những giáo đường nguy nga, đánh dấu tên em vào cánh cửa nhà thờ. Việc viết tên em vào cánh cửa là việc của thánh Phero, em không tự làm lấy được.Vì bất cứ cánh cửa nào ở thế gian này đều sẽ có ngày mục nát, tên em cũng sẽ không còn tồn tại mãi.

 Hãy dâng lễ hàng ngày với chiếc áo dòng giản dị, gói trong đó một trái tim đơn sơ nhưng đầy nhiệt huyết dâng lên Chúa.

 Đôi khi em sẽ gặp ít, nhiều điều khó khăn trong cuộc đời linh mục nhưng hãy:

 “Pray, and let God worry” Cầu Nguyện và để Chúa lo.

 Hãy trở thành một linh mục đạo đức, từ tâm, vui vẻ, giản dị, mọi việc còn lại hãy đặt vào lòng bàn tay Thiên Chúa.

 Tôi xin hiệp lời cầu nguyện với em và gia đình trong ngày 28 tháng 6 này.

 Tình thân mến trong Chúa Kitô.


Trần Mộng Tú

Wednesday, September 30, 2020

BÂY GIỜ

   (Mấy hôm nay phụ dọn người bạn 90 tuổi vào Nhà Già, nhớ đến nhà Thơ Nhất Tuấn)  

 

 Bây giờ thỉnh thoảng đọc tin nhắn  

 Một người bạn Văn mới qua đời  

 Người bạn làm Thơ vào Dưỡng Lão  

 Mặc tã, nói cười như trẻ thơ  

 

Bây giờ có những tin như thế  

Nghe như tin nắng chợt nắng to  

Nghe như thời tiết sang mùa lạnh  

Nghe thì nghe sao chặn được mùa  

 

Nghe như đàn chim bỏ vòm cây  

Nghe như con sóc bỗng bỏ bầy  

Nghe thì nghe không gọi lại được  

Gọi làm chi chim, sóc dọn nhà  

 

Ừ, chuyện một đời  là như thế  

Thổi sợi tóc trắng tiễn nhau thôi  

Con chim con sóc đều đi cả  

 Bây giờ thanh thản đợi… bao giờ.  

 

tmt  

Sunday, July 12, 2020

PHÍA BÊN KIA BIỂN


Cánh diều trên bầu trời
im lặng
nghe gió nói

Em biết không
biển cũng im lặng
thật sâu

biển đang nghe
sóng nói

sóng nói thật nhiều
tiếng lao xao đập
đầy ắp ngực anh

Không phải đâu
đó là tiếng em gọi….. anh
….từ phía bên kia biển.

tmt
Pacific Ocean- Jul.4th-2020

Giả và Thật

  
Sáng nay soi gương thấy mình bỗng giả
Mắt mũi tóc da khác hẳn ngày thường
Nhìn mãi không ra một khuôn mặt lạ
Có phải chính mình đang đứng trước gương
Da mình đang vàng bỗng ai tẩy trắng
Tự nhiên vươn vai cao lớn khác thường
Đang ở miền Đông ai lôi sang Bắc
Gậy gộc biểu tình như một người điên
Mình đang thật hay chính mình cũng giả
Thế giới loài người có thật hay không?

Chúa Phật một hôm rủ nhau lánh mặt
Để cả nhân gian còn một lũ khùng.

tmt
Jul.8/2020

Monday, June 22, 2020

Chiếc Áo Của Ai

Trần Mộng Tú
( Ngày soạn quần áo của Chi mang cho.)


Em mất một trăm ngày
Hương còn đầm khăn áo
Chị tung áo khắp nhà
Nỗi buồn không tiếng động

Nhớ em mặc áo này
Nhớ em quàng khăn ấy
Tiếng cười còn vướng lại
Giữa hai đầu chéo khăn

Cầm lên lại bỏ xuống
Chiếc áo mầu tím than
Mầu tím như nốt nhạc
Rơi xuống buổi chiều vàng

Em đã nằm im lặng
Trong chiếc bình lặng im
Chị khua mặt hồ động
Nước không còn bóng chim

Chị không “đập cổ kính
Cất tàn y” xưa sau
Hương em trong ngực chị
Đọng tím một nỗi sầu

Lưỡng lự rồi cũng chọn
Một chiếc áo cất đi
Xếp cùng khăn áo chị
Như thủa bé nằm kề

Một trăm ngày rồi đấy
Rồi một năm, hai năm
Chị già thêm, chị lẫn
Ngu ngơ giữa áo khăn

Áo em và áo chị
Ký ức thời gian phai
Một ngày tay sẽ hỏi
Ồ, chiếc áo của ai?

tmt
Ngày 23/6/2020